Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015



Anh còn nhớ lần đầu chúng ta gật đầu thừa nhận tình yêu với nhau không? Đó là khi em đau vì tình, vì một người đàn ông khác… Và với anh, đấy là khoảnh khắc anh thương em đến xé lòng sau bao ngày ôm mối tình đơn phương trong trái tim tủi hờn. Thế là mình đến bên nhau, không nghĩ ngợi, không đắn đo và không một lần tự hỏi mình: Đó có phải là yêu!
Bài liên quan:



Có lẽ với anh, đó là tình yêu, là sự đáp đền sau nhiều tháng ngày ôm giấc mộng đơn phương. Nó như cơn mưa rào òa xuống một buổi chiều nắng hạ. Ở đời thường là thế đấy, người ta sẽ chấp nhận những tổn thương và vẫn khao khát đợi chờ có được tình yêu. Nhưng khi nắm nó trong tay mà vẫn không tìm thấy cái hạnh phúc mình mong muốn, người ta sẽ buông dù đã từng cố gắng rất nhiều để có được.

Đó là tâm trạng bây giờ của anh. Tâm trạng phải buông cuộc tình đã dày công theo đuổi. Vì vốn dĩ em không yêu anh, vì vốn dĩ anh xứng đáng được yêu và yêu nhiều hơn thế!

Em đến bên anh vào cái lúc em còn không hiểu nổi chính mình thì làm sao hiểu được tình yêu. Đó là sai lầm lớn nhất của em. Em đã làm khổ anh bằng một cuộc tình vội vã. Em giống như người cứ nhắm mắt bước đi vì có người nắm lấy tay mình mà không cần biết liệu người đó và mình có cùng rẽ một đường hay không.



Anh còn nhớ lần đầu chúng ta gật đầu thừa nhận tình yêu với nhau không? Đó là khi em đau vì tình, vì một người đàn ông khác… (Ảnh minh họa)

Xin lỗi anh vì tất cả.

Vì những ngày qua em luôn ở trong tâm trạng phải… cố gắng để yêu anh nên trái tim em mệt nhoài. Người ta có thể cố ăn một món mình không thích, cố mặc một bộ đồ mình không ưa, cố làm một việc mình chán ghét nhưng không thể cố yêu một người mình không yêu. Nếu em có ở bên anh, có cưới anh và gọi điều đó là tình yêu thì đấy chỉ là sự lấp liếm đầy giả tạo. Bản chất nó vẫn không phải là tình yêu. Em biết và anh biết điều đó.

Tình yêu là thứ bản năng nhất, nếu yêu thật lòng người ta không cần phải cố làm điều gì hơn nữa, cứ để mặc trái tim phiêu theo cảm xúc. Còn em, kể từ ngày nhận lời yêu anh, mỗi buổi sáng mở mắt ra em đều phải nghĩ mình sẽ phải yêu như thế nào, theo cách nào để xứng đáng với những gì tốt đẹp mà anh đã dành cho em. Nghĩ mãi,em không tìm được cái thứ tình yêu đó. Thì ra, nó vốn không có nên em chẳng thể tìm.



Thì thôi, em thừa nhận. Em thừa nhận mình không yêu anh, đó chỉ là một chút bấn loạn của một trái tim đau vì tình. (Ảnh minh họa)

Có lẽ anh đã chịu nhiều tủi hờn khi yêu em. Những tháng ngày yêu đơn phương có lẽ không đáng sợ bằng việc yêu mà cảm thấy mình cô đơn trong tình yêu đó. Chắc có lẽ anh đã buồn nhiều. Anh cũng muốn buông tay nhưng lại thấy mình vô lí quá. Anh tiếc cái công bao ngày lặn lội theo đuổi tình yêu này để rồi giờ bỗng dưng muốn chia tay mà chẳng có một lí do. Cái lí do thuộc về cảm xúc con tim thì biết quy tụ nó thành lỗi gì để phơi bày cho mọi người biết đâu.

Thì thôi, em thừa nhận. Em thừa nhận mình không yêu anh, đó chỉ là một chút bấn loạn của một trái tim đau vì tình. Em phải thừa nhận cái điều tàn nhẫn đấy để anh thật đau nhưng có cớ mà ra đi. Em phải thừa nhận để giải thoát cho hai đứa mình khỏi cái sự bình yên đến đáng sợ đó.

Chúng mình đã lầm lạc khi bên nhau mà không có tình yêu đích thực. Sửa chữa sai lầm đó chỉ có thể nói rằng, mình không yêu và yêu lại từ đầu một ai đó.

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Em biết em vô cùng có lỗi trong nghịch cảnh đau lòng của ngày hôm nay. Chồng chị vẫn là chồng chị đó, nhưng xin chị hãy cho em yêu chút tình đầu của em.
Em đã đi qua bảy năm với chồng chị… Chị biết không, bảy năm đó, em từng hạnh phúc và đau khổ nhiều lắm. Em kể ra đây không phải để chị thương hại hay mong một sự thông cảm nào từ chị đâu.
Bảy năm trước, khi anh còn là lính mới nhập ngũ, em và anh biết nhau qua một người bạn. Ngày đó, em còn đi học. Em nuôi tình thơ theo năm tháng cho đến khi anh ra Hà Nội học sĩ quan hai năm sau đó. Ngày chồng chị về là ngày trời bắt đầu ban cho em một trò chơi cay đắng: em vào đại học, hai người đến với nhau như định mệnh. Nhà em cách cơ quan anh không xa. Mỗi lần về quê, em lại lên cơ quan thăm anh, quấn quýt bên anh quên hết thời gian. Em và anh đã từng mơ về một mái nhà chung, và em đã dâng hiến trọn cho tình yêu đầu tiên thứ quý giá nhất mà em có. Em yêu anh thật nhiều…
Nực cười thay, em cũng chính là người đã cố tình đẩy anh xa đời em. Em không sinh ra trong một gia đình danh giá, nhà em không khá giả gì. Em yêu anh nhiều lắm, nhưng biết đến bao giờ em mới trả hết món nợ của gia đình em và an tâm để về làm vợ anh. Em giằng xé, đau đến chết đi khi nói tiếng chia tay anh.
Chồng chị - người em yêu đó - cũng đã đau khổ và trách em rất nhiều. Anh gọi điện, anh tìm em qua Facebook nhưng em cố tình lờ đi. Em nghĩ rằng mình sẽ ổn thôi, lạnh lùng cho đến ngày em thấy hình cưới của chị và anh. Ngày đó đất trời trong em đã chết. Chia tay em tròn một năm thì anh cưới chị. Nhìn hình cưới của chị, em tủi thân cho mình, em trách anh đã không đợi em thêm một thời gian nữa được sao?
Đau khổ không phải là chờ hay đợi nữa, đau khổ khi em biết rằng anh lấy vợ vì nghe tin em lấy chồng và cũng muốn xóa đi dĩ vãng với em. Em đã nói với anh trong ngày chia tay rằng em sẽ lấy chồng, vì em đã không biết nói gì để chia tay mà anh không buồn đây. Anh đã tìm quên em bằng men rượu, rồi anh đến với chị.
Cảm ơn chị. Chị đã cho người em yêu niềm hạnh phúc. Chị ơi, em vẫn còn yêu anh như ngày xưa. Anh thương chị và anh cũng chưa quên em. Ngày em về là ngày em gặp lại anh, em ngồi bên anh khi điện thoại anh reo và anh bảo vợ anh gọi. Em thấy mình có lỗi vô cùng…
Chị đang mang một giọt máu của anh. Bên cạnh anh, em luôn nói với lòng mình rằng chị đã cho người em yêu hạnh phúc thì em phải biết cho chị hạnh phúc trọn vẹn. Em xin lỗi chị. Em không muốn tranh giành hạnh phúc của chị đâu. Em chỉ muốn xin chị hãy cho em âm thầm dõi theo anh và chị trên con đường hạnh phúc đó, cho em thấy nụ cười ấm áp của con chị và xin chị đừng xem em như một tình địch trong cuộc tình này.
Chồng chị là một người gia trưởng, anh biết dừng lại ở đâu và làm gì để không có lỗi với chị. Bảy năm quen anh, em hiểu anh, có lẽ nhiều hơn chị. Chị đừng quá trẻ con, đừng quá ghen hờn. Anh thương chị nhưng anh là người máu lạnh, chẳng chịu xuống nước nếu chị trẻ con quá đâu. Hãy trân trọng hạnh phúc đó chị nhé. Con chị sinh ra, hãy cho em được xưng tiếng “má” được không. Xin chị cho em được thắp nén nhang cho ba anh nếu có lần em được về quê chồng chị.